TRANG CHỦ |
Truyện Teen |
Ngôn Tình |
Đam Mỹ |
Bách Hợp |
Tử Vi |
Truyện Tranh |
Facebook |
Xổ Số |
Dịch |
Tải Game |
Báo |
Tiền Ảo Bitcoin |
Nghề Làm Phi
phan_7
Cao Đức Trung gật đầu, ông nghĩ vết thương của
Chiêu tần ở đầu gối, mời thái y đến chữa trị e rằng không thích hợp lắm nên đã
sai tiểu thái giám dưới quyền cho mời y nữ đến, có lẽ Hoàng thượng sẽ không
trách ông tự ý quyết định chuyện này.
“Bẩm Hoàng thượng, y nữ của Thái y viện cầu kiến ạ.” Ngoài cửa, Cao Đức Trung
hơi cất giọng đủ để hai vị chủ tử ở phòng trong nghe thấy.
“Tuyên.” Phong Cẩn buông Chiêu tần ra, cảm thấy hài lòng với cách bố trí thỏa
đáng của Cao Đức Trung. Y nữ đi vào, hắn khoát khoát tay, “Không cần đa lễ, các
ngươi xem vết thương trên đầu gối cho Chiêu tần đi.”
Hai y nữ vẫn hành lễ quỳ gối rồi mới đứng lên bước lại gần giường, thấy rõ vết
thương ở đầu gối Chiêu tần rồi, cả hai cùng nheo mắt. Hai bà đều là y nữ có
thâm niên ở trong cung, vừa nhìn là nhận ra ngay vết bầm kia từ đâu mà đến, hôm
nay xem thái độ của Hoàng thượng như vậy, e rằng vị chủ nhân gây chuyện với
Chiêu tần sẽ gặp phiền toái đây.
Vị y nữ lớn tuổi hơn hành lễ rồi nói: “Bẩm Hoàng thượng, vết thương của Chiêu
tần chủ tử vẫn chưa động đến gân cốt, bôi thuốc mấy ngày là sẽ khỏi, có điều
cần xoa bóp cho tan máu bầm, Chiêu tần chủ tử sẽ phải chịu đau nhức một chút.”
“Không sao,” Trang Lạc Yên cười cười, “Các vị cứ bôi thuốc đi.”
“Vậy chúng thần đành đắc tội với Chiêu tần chủ tử.” Y nữ lớn tuổi hơn lấy thuốc
mỡ ra, xoa xoa trong lòng bàn tay sau đó áp lên vết bầm, bắt đầu tăng dần lực
tay để xoa bóp.
Trang Lạc Yên đau lắm, chớp mắt vài cái, lại vẫn nghiêng đầu nói với vị Hoàng
đế đang nghiêm nghị ngồi bên: “Hoàng thượng, thiếp không sao đâu.”
Phong Cẩn nhìn vầng trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh cùng với khóe miệng đang cố
gắng mỉm cười của nữ tử bé nhỏ bên cạnh, vươn tay cầm tay nàng: “Trẫm biết.”
Cao Đức Trung vùi đầu thấp hơn, ông vốn tưởng Chiêu tần đã thông minh hơn ngày
xưa, nhìn tình cảnh hôm nay, e rằng vẫn chỉ là một kẻ ngốc nghếch mà thôi. Nếu
lúc này nàng ta tỏ ra yếu đuối một chút có lẽ Hoàng thượng sẽ thương tiếc thêm
vài phần, còn cứ tỏ ra cứng cỏi mà chịu đựng như bây giờ vì sợ Hoàng đế lo lắng
thì chỉ là ngốc mà thôi.
Hoàng thượng ngài ấy… có bao giờ thực sự lo lắng cho một người? Trên đời ai
chẳng biết, Đế vương vô tình nhất.
Cao Đức Trung không phải một người đàn ông chân chính nên không thể hiểu được
suy nghĩ và tâm tình của một người đàn ông. Đã thấy nhiều nữ tử yếu đuối dựa
vào mình, nay nếu có một nữ tử vì mình mà vờ kiên cường mạnh mẽ, đôi khi sẽ làm
cho người đàn ông thương tiếc hơn nhiều.
Rõ ràng ngay cả sợi tóc mềm mại cũng đã bết vào vầng trán đẫm mồ hôi, lòng bàn
tay bé nhỏ trong tay Phong Cẩn cũng ẩm ướt, nữ tử này vẫn cười rất dịu dàng với
hắn, như thể nàng thực sự không hề đau đớn vậy. Trái tim hắn cứng rắn và vững
vàng như vậy cũng đã mềm ra vài phần.
Bôi thuốc xong, trong phòng tràn ngập mùi thảo dược dìu dịu, mùi này khá dễ
chịu, khiến cho người ta cảm thấy sảng khoái tình thần.
Phong Cẩn lau mồ hôi trên trán Trang Lạc Yên, hỏi: “Còn phải thoa thuốc như vậy
mấy lần nữa?”
“Bẩm Hoàng thượng, thuốc này chỉ cần thoa một lần hôm nay, sau này chỉ thoa nhẹ
thuốc mỡ lên chỗ đau là được ạ.” Y nữ cũng ngạc nhiên khi thấy Chiêu tần không
hề kêu lấy một tiếng.
“Tốt lắm, các ngươi lui ra đi.” Phong Cẩn kéo vạt áo choàng trên người Trang
Lạc Yên, vẫy tay cho y nữ lui ra, “Người đâu, hầu hạ trẫm thay áo.”
“Hoàng thượng…” Trang Lạc Yên mở to mắt ngạc nhiên, tựa hồ thật sự không ngờ
Phong Cẩn sẽ ngủ lại.
Phong Cẩn nhìn nàng một cái, hơi nhướng mày: “Ái phi có chuyện gì sao?”
Trang Lạc Yên bối rối lắc đầu: “Không ạ…”
Cởi áo xong, Phong Cẩn cùng Trang Lạc Yên nằm lên giường, hắn vươn tay kéo nàng
lại gần: “Ái phi năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
Trong bóng đêm, Trang Lạc Yên lộ ra sắc mặt khinh bỉ, lên giường với nhau nhiều
lần như vậy mà chị đây bao nhiêu tuổi cũng không biết, nhưng lúc lên tiếng lại
lộ ra vẻ vui sướng và ngượng ngùng: “Bẩm Hoàng thượng, qua Mười sáu tháng sau
là thiếp tròn mười tám rồi.”
“Mười tám tuổi hoa đây.” Phong Cẩn tì cằm lên đỉnh đầu Trang Lạc Yên cọ nhẹ vài
cái, “Năm trẫm mười tám là đăng cơ, vậy chẳng phải năm ấy nàng mới tám tuổi?”
“Ngày ấy Hoàng thượng đăng cơ, thiếp vì là đích nữ nên cũng được đi cùng mẫu
thân vào cung khi các mệnh phụ được đến yết kiến, thiếp từng vinh hạnh nhìn
thấy tư thế oai hùng của người khi đó đấy,” nàng cọ cọ đầu vào lòng đối phương,
“Thiếp vẫn nhớ rõ, ngày ấy trời rất trong xanh, thiếp còn nhỏ không hiểu quy
củ, khi tất cả mọi người đều quỳ, thiếp len lén ngẩng đầu nhìn Hoàng thượng.
Lúc đó ngài đứng trên bậc thềm ngọc rất cao kia, trông vô cùng lóa mắt.”
Phong Cẩn vỗ nhẹ lên lưng Trang Lạc Yên, giọng nói đã mang theo ý cười: “Đúng
là không biết quy củ.”
Phàm người bình thường thì đều thích nghe người khác tán dương mình, đồng thời
đều thích người khác khắc ghi mình vào tâm khảm, dù người đó là Hoàng đế, dù
Hoàng đế ấy là minh quân thì anh ta vẫn là một con người trước đã.
Trong bóng tối, Trang Lạc Yên tươi cười như hoa, nhưng trong nụ cười ấy, không
có một chút tình yêu.
***
Đây là lần đầu tiên Hoàng đế đến Đào Ngọc các nhưng không diễn “yêu tinh đánh
nhau”, không biết bởi vì Hoàng đế nghĩ đến vết thương trên đầu gối nàng mà đau
lòng không nỡ hay vì “gậy sắt” bị sử dụng quá độ nên công năng không được đầy
đủ? Cá nhân Trang Lạc Yên hơi nghiêng về giả thuyết sau, dù sao loại động vật
mang tên “đàn ông” này vào một số thời điểm có thể còn cầm thú hơn cả cầm thú,
vết thương bé tẹo trên đầu gối sao đủ khiến cầm thú hóa thân thành quân tử,
đương nhiên, trên thế giới có một loại đàn ông có tên là “Liễu Hạ Huệ” nhưng
hiển nhiên Hoàng đế không nằm trong phạm vi ấy.
Đêm qua, vết thương nhìn dưới ánh nến có vẻ rất ghê người nhưng hôm nay khi
Trang Lạc Yên tỉnh dậy thì đã giảm đi rất nhiều, song trên làn da trắng muốt có
một vết xanh lớn như vậy nhìn vẫn không đẹp mắt lắm.
Bản thân Trang Lạc Yên đã cảm thấy không được dễ coi, e là vị Hoàng đế tự mình
kéo ống quần nàng lên nhìn sẽ càng thấy xấu xí. Nàng cẩn thận nhìn sắc mặt
Hoàng đế, thấy trong mắt hắn không hề lộ vẻ ghét bỏ liền tùy ý hắn xem xét.
“Chỗ trẫm có loại thuốc mỡ xoa vết bầm rất tốt, trẫm bảo Cao Đức Trung mang đến
cho nàng dùng.” Phong Cẩn buông ống quần nàng, đứng lên nói, “Không còn sớm
nữa, trẫm phải vào triều rồi.”
“Thiếp cung tiễn Hoàng thượng.”
Phong Cẩn đi tới cửa, đột nhiên quay đầu lại, bắt gặp tình ý nồng nàn không kịp
che giấu thoáng chốc vụt qua trong mắt Chiêu tần, đợi khi hắn nhìn kĩ lại, chỉ
thấy Chiêu tần quy củ cúi đầu cung tiễn hắn. Sắc mặt Phong Cẩn thoáng dao động:
“Mấy ngày nữa, trẫm sẽ tấn…” Nhớ tới ánh mắt vừa rồi, hắn dừng lại một chút,
giọng bình thản, “Nhớ bôi thuốc đúng thời gian, nếu có gì không ổn thì báo điện
Trung Tỉnh đến làm là được.”
Ra khỏi Đào Ngọc các, Phong Cẩn nhìn về phía Cao Đức Trung, giọng vẫn bình
tĩnh: “Vết thương trên đầu gối Chiêu tần là do ai phạt?” Thái độ của hắn rất
ung dung, như thể chắc chắn Cao Đức Trung phải biết điều này.
Làm thái giám tổng quản của cung Kiền Chính, những gì nên biết đều phải biết,
nếu Hoàng đế hỏi đến, một nô tài của Hoàng đế đương nhiên sẽ mở miệng: “Bẩm
Hoàng thượng, hôm trước nô tài nghe nói Viện phi nương nương và Chiêu tần chủ
tử tình cờ gặp nhau trong vườn, không biết vì sao, Viện phi nương nương lại
phạt Chiêu tần chủ tử quỳ một lúc lâu, sau đó gặp Nhu phi nương nương đến bèn
cho Chiêu tần chủ tử về. “
“Chuyện xảy ra lúc nào?” Phong Cẩn ngồi lên ngự giá, để các thái giám lực lưỡng
nâng kiệu, giọng vẫn không nhanh không chậm.
“Là chuyện mười ngày trước ạ.” Cao Đức Trung cẩn thận trả lời.
Phong Cẩn nghe vậy cười nhạt: “Mười ngày rồi mà đầu gối Chiêu tần chưa khỏi?”
Cao Đức Trung do dự một lúc mới nói: “Vốn cũng không có chuyện gì nữa, nhưng
hai ngày trước Viện phi nương nương lại gặp Chiêu tần chủ tử một lần, sau đó
xảy ra chuyện gì thì nô tài không biết ạ.”
Chuyện xảy ra trong cung Viện phi không phải là chuyện ông nên biết, chuyện ở
ngự hoa viên ông phải biết nhưng chuyện trong cung các vị chủ nhân, ông dù biết
cũng phải làm bộ mắt điếc tai ngơ.
Phong Cẩn nghe xong lại trầm ngâm, không hỏi tiếp, nhưng Cao Đức Trung cảm nhận
rất rõ ràng, tâm trạng của Hoàng thượng không được tốt lắm.
Trang Lạc Yên nhìn theo bóng Phong Cẩn xa dần, nghiêng người trên giường nhìn
mấy nô tài trong phòng: “Các ngươi lui cả ra đi, để Vân Tịch và Thính Trúc hầu
hạ ta là đủ.”
Ngày ấy ở ngự hoa viên, Viện phi bắt nàng quỳ, đầu gối không hề bị thương, song
nàng không ngờ Viện phi lại to gan đến mức gọi nàng tới cung của nàng ta.
Lúc ấy Viện phi ném gãy một cây trâm ngọc, sau đó phạt nàng quỳ đủ hai canh
giờ. Mối thù này nàng vẫn nén trong lòng, sớm muộn sẽ có ngày trả lại đầy đủ
cho nàng ta.
Xuống giường, để mặc Vân Tịch và Thính Trúc rửa mặt lau tay cho mình, sau đó
nàng lấy ra một hộp son môi, phết một chút thoa lên môi mình, nhìn bóng người
trong gương xinh đẹp đến xao lòng.
Khóe môi hơi nhếch lên, khép hộp son lại, Trang Lạc Yên lười biếng mở miệng:
“Trang điểm đi. “
Quy củ tới cung Cảnh Ương thỉnh an, Hoàng hậu vẫn khoan thai sang trọng như cũ,
ánh mắt nhìn Trang Lạc Yên vẫn như thể tỉ muội tâm giao, chỉ có Yên quý tần
nhìn nàng cười rất xán lạn.
Viện phi không thích Trang Lạc Yên nhưng nghĩ hôm qua Hoàng thượng vừa nghỉ ở
Đào Ngọc các, nàng ta băn khoăn, không biết Hoàng thượng có nhìn thấy vết bầm
trên đầu gối Chiêu tần không, nếu Hoàng thượng biết…
Mặc dù các cung đều bị điều tra vì cái chết bí ẩn của hai cung nữ nọ nhưng
dường như những nữ tử đang ngồi đây không nhớ gì về việc đó nữa, chỉ tán gẫu
vài chuyện vặt, không ai đề cập đến việc kia.
Hoàng hậu cũng là người kiên nhẫn, đến tận lúc mọi người đứng dậy chào ra về
vẫn không hề chủ động nhắc tới, khiến những người ở đây không thể đoán được
dụng ý của nàng ta.
Trang Lạc Yên vịn tay Thính Trúc, tươi tắn mỉm cười với nhóm Uông tần và Tương
hiền tần cùng ra khỏi cung Hoàng hậu, cách đó một đoạn là Viện phi, nhưng lần
này Viện phi dường như không thấy nàng vậy, ra khỏi cung Cảnh Ương là ngồi lên
kiệu về cung mình.
Trang Lạc Yên bình thản nhìn theo đoàn người hộ tống Viện phi, như thể chưa
từng bị nàng ta gây khó dễ. Những người ở đây ai không biết Viện phi và Chiêu
tần không hợp nhau, nhưng Viện phi có phân vị cao, Chiêu tần thì được sủng ái,
nên ai nấy đều vờ như không biết mà thôi.
Nhưng mà, nhìn cách cư xử hôm nay của Viện phi có thể đoán được nàng ta tạm
thời không dám gây sự với Chiêu tần nữa.
Trang Uyển Thanh lạnh lùng nhìn vẻ mặt bình thản của muội muội, môi lộ nụ cười
châm biếm, quay ngươi bỏ ra về.
Khi mọi người đều cho rằng Viện phi sẽ bị Hoàng thượng quở trách vì đã gây
chuyện với Chiêu tần thì lại có tin truyền đến, Hoàng thượng lật thẻ bài của
Viện phi, trong một chốc, tất cả đều chờ để cười nhạo Chiêu tần.
Trang Lạc Yên nghe tin này xong, vẻ mặt lại rất đỗi thờ ơ, chỉ có điều cây trâm
ngọc nàng đang ngắm trong tay, nếu người trong cung Viện phi nhìn thấy chắc sẽ
kinh ngạc phát hiện, cây trâm ấy giống hệt cây Viện phi đã ném gãy.
Bóng đêm tràn ngập thâm cung, phủ lên khắp nơi một cảm giác tĩnh lặng đến đáng
sợ và kì dị. Khi mọi người dần chìm vào cơn mơ, trong cung Viện phi đèn nến vẫn
sáng rực, thái giám gác đêm mơ hồ nghe được có tiếng vật gì đó bị rơi vỡ từ bên
trong vọng ra, không lâu sau liền thấy Hoang thượng lạnh lùng bước khỏi cung.
Chuyện lớn như vậy, không cần đợi đến sáng hôm sau thì mọi người đều đã biết,
đêm đó khi nghe tin, Trang Lạc Yên đang lười nhác tựa trên giường để Thính Trúc
xoa bóp đầu gối cho mình.
“Vị Viện phi nương nương này thực ra đã làm gì khiến bệ hạ nổi giận như vậy
nhỉ?” Vân Tịch châm thêm một ngọn nến, băn khoăn không hiểu.
“Ta làm sao biết được, chắc là sai ở đâu đó rồi,” Trang Lạc Yên ngáp một cái,
híp mắt ngái ngủ nói, “Khuya rồi, nên ngủ thôi, các em cũng lui xuống nghỉ ngơi
đi. ” Nói xong lỉền nhắm mắt.
Vân Tịch và Thính Trúc nhìn nhau, bước lên buông màn cho Trang Lạc Yên, tắt nến
lui ra ngoài, trong lòng thầm cảm thấy vừa hả giận vừa hơi ấm ức.
Ngày hôm sau, một đạo thánh chỉ truyền từ cung Kiền Chính đến khắp hậu cung.
“Viện phi Lâm thị nhiều năm không có con, tính tình trời sinh hẹp hòi, thật
không có đức làm phi, trẫm rất đau lòng, nay tước đoạt phân vị phi của Viện
phi, nhưng ghi nhớ công nàng hầu hạ nhiều năm, phong làm tòng tứ phẩm Lâm tần.”
Một người ở phân vị phi bị Hoàng đế trách cứ là không có đức làm phi, e rằng cả
đời này đều không có duyên với phân vị phi ấy nữa.
Khi thái giám tổng quản Cao Đức Trung tuyên đọc ý chỉ này thì, những vị phi tần
có địa vị khá cao đều đang ở trong cung Hoàng hậu, nghe xong, Viện phi ngã sụp
xuống đất.
Sau khi Cao Đức Trung đi khỏi, các phi tần ai nấy đều nhìn Trang Lạc Yên bằng
ánh mắt sâu xa.
Hậu cung là như thế, sóng gió vĩnh viễn không ngừng, chưa đến phút cuối thì còn
chưa biết ai thắng ai thua. Mấy ngày trước Viện phi có thể tùy ý xử phạt Chiêu
tần, hôm nay nàng ta chỉ có phân vị ngang Chiêu tần, nhưng Chiêu tần có phong
hào, tính ra lại tôn quý hơn Lâm tần một chút.
Hoàng hậu nhìn Lâm tần ngồi thẫn thờ trên mặt đất, trong mắt không có lấy một
tia cảm xúc. Hoàng thượng vốn đã có đôi chút bất mãn với Lâm gia, nay Viện phi
lại trong tối ngoài sáng gây chuyện với Chiêu tần, chẳng phải vì phụ thân Chiêu
tần dâng tấu tố giác phụ thân Lâm tần đó sao, nàng Lâm tần này đầu óc quá kém,
rơi xuống nước ấy cũng chẳng oan.
Lâm tần từ một phi tử thuộc trắc nhất phẩm rơi xuống tòng tứ phẩm, hạ liền mấy
cấp, ngang hàng với Chiêu tần lại không được tôn quý bằng nàng ta, hành động
này cùa Hoàng thượng quả là tàn nhẫn vô tình.
Hoàng hậu nhìn phi tần khắp phòng một lượt, lại liễc qua Chiêu tần đang bình
tĩnh ngồi nhìn, nói: “Ý chỉ đã tuyên xong, bổn cung cũng mệt rồi, các vị muội
muội về đi thôi.”
Các phi tần ngoan ngoãn lui ra ngoài, ngay cả Lâm tần đang tái nhợt mặt mày
cũng chầm chậm lui về.
Ra đến bên ngoài cung Cảnh Ương, Lâm tần cảm nhận được ánh mắt giễu cợt từ bốn
phía bắn lên mình, hơi ngẩng đầu lại thấy Chiêu tần cười dịu dàng với nàng ta,
khi ánh mắt đảo qua mép tóc Chiêu tần, gương mặt nhợt nhạt của Lâm tần dường
như xanh xao hơn.
Trên mái tóc Chiêu tần lúc này cắm một cây trâm ngọc, hoa văn trên đỉnh trâm
chỉ là mấy áng tường vân đơn giản lại làm nổi bật dung nhan nhu mì của nàng.
Nụ cười dịu dàng ấy lọt vào trong mắt Lâm tần, lại khiến nàng ta lạnh đến tận
xương.
***
Cây trâm ngọc màu xanh lục bích bị ném vào hộp trang sức, phát ra một âm hưởng
đanh sắc, đuôi trâm còn lộ ra bên ngoài hộp, lóe lên vài tia sáng lạnh.
“Chủ tử,” Thính Trúc liếc nhìn cây trâm, lại nhìn nụ cười trên khóe miệng chủ
tử, liền nói: “Bẩm chủ tử, cây trâm hôm nay người mang là…”
“Ta vẫn nhớ cây trâm này ta được ban thưởng khi thăng làm Chiêu tần,” Trang Lạc
Yên thả tay để mái tóc đen đổ xuống vai, cầm cây trâm trong hộp lên, nhẹ nhàng
vuốt ve hoa văn tường vân khắc trên đó, “Cây trâm mà Lâm tần ném gãy khi đó rất
giống cái này, chỉ có điều trâm của ta khắc ba cụm tường vân, của nàng ta đã có
sáu.”
Thính Trúc cẩn thận quan sát lại, hai cây trâm đúng là có vài điểm khác biệt
nho nhỏ, không nhìn kĩ thì khó lòng nhận ra, nhưng nàng vẫn chưa hiểu ý Trang
Lạc Yên, đành băn khoăn nhìn về phía chủ tử của mình, tựa như đang suy ngẫm.
“Ta muốn cho nàng ta hiểu rằng, số lượng đám mây trên ấy nhiều tuyệt đối không
có nghĩa là cao quý hơn người. Ngày ấy nàng ta gây chuyện với ta nên ngẫm lại
xem mình có thể cười đến cuối cùng hay không, ta đây chính là một kẻ lòng dạ
hẹp hòi đấy.” Cầm một cây lược ngọc khảm mã não chầm chậm lùa nhẹ vào làn tóc,
Trang Lạc Yên thản nhiên nói, “Đôi khi vênh váo một chút thì tốt hơn là lúc nào
cũng bình tĩnh vững chân như núi.”
Nếu lúc nào nàng cũng thể hiện thận trọng chững chạc, e rằng người đầu tiên
không tha cho nàng chính là Hoàng hậu, thỉnh thoảng biểu lộ ngang ngược một
chút để người ta thấy được khuyết điểm của mình sẽ khiến mọi người an tâm hơn.
Trong suy nghĩ của những nữ tử nơi đây, một cô nàng tính tình hơi ngông nghênh
lỗ mãng thì không có gì đáng sợ, đáng sợ nhất là người lúc nào cũng khéo léo ôn
hòa, vậy nên Trang Lạc Yên rất vui lòng sắm vai tiểu nhân đắc chí. Huống chi,
cảm giác tiểu nhân đắc chí này rất là dễ chịu.
“Nhưng chủ tử làm như vậy, chẳng phải sẽ khiến các chủ tử nương nương khác bất
mãn hay sao?” Vân Tịch bung hộp hình lá sen đựng thức ăn bước vào, nghe được
mấy câu cuối bèn nói, “Nếu như vậy sẽ rất đáng ngại đấy ạ.”
“Năm rồi Viện phi làm mất lòng không ít phi tần, huống chi nhìn vẻ huênh hoang
như vậy của ta, không biết có bao nhiêu người vui vẻ trong lòng đâu.” Trang Lạc
Yên lười biếng cười cười, ai mà không mong đối thủ của mình ngốc nghếch một
chút?
Vân Tịch hiểu ra, gật gù theo, sau đó mở hộp thức ăn, bên trong là vài món điểm
tâm làm rất tinh tế, đẹp mắt, “Bẩm chủ tử, đây là mấy món điểm tâm kiểu mới mà
Thượng Thực cục sai người đưa tới, mời chủ tử nếm thử, nếu có món nào chủ tử
thích thì sau này họ sẽ tiếp tục mang tới ạ.”
Trang Lạc Yên nhìn mấy món điểm tâm trong hộp, gật đầu nói: “Thưởng cho họ đi.”
Nhưng không nói thêm nàng có ăn hay không.
Vân Tịch ngầm hiểu ý, đậy hộp đồ ăn lại, lấy một túi tiền đi ra cửa.
Thính Trúc liếc nhìn hộp điểm tâm bị bỏ lại chỏng chơ, cúi đầu sắp xếp đồ trang
sức trên bàn gương.
Vài ngày sau, trong hậu cung lại truyền đến một tin, có hai cung nữ mải chơi
rồi trượt chân rơi vào hồ sen, không ai phát hiện kịp thời nên đã chết đuối,
Hoàng hậu nhân từ, sai người đưa cho người nhà hai nữ tử đó một món tiền trợ
cấp.
Lại một tháng sau, một chính ngũ phẩm dung hoa chết đột ngột, lấy quy chế dành
cho chính lục phẩm lương nghi để hạ táng. Chẳng một ai quan tâm đến nguyên nhân
cái chết của nàng dung hoa này, lại càng không có người để ý đến tang lễ của
nàng ta. Trong mắt họ, một dung hoa thực sự không đáng để ý đến, chết cũng
chẳng ảnh hưởng tới ai, trong cung lại thiếu một người phân chia thánh sủng mà
thôi.
Trang Lạc Yên mơ hồ đoán cái chết của nàng dung hoa này có liên quan đến hai
cung nữ “trượt chân” kia, nhưng nhìn thái độ thờ ơ như đã quen với loại chuyện
này của những người khác, nàng cũng coi như không biết, chỉ kín đáo nghe ngóng
vài chuyện liên quan tới vị dung hoa ấy mà thôi. Nghe ra mới biết, hai cung nữ
đúng là người hầu của nàng Bạch dung hoa ấy, hơn nữa, chỗ ở của Bạch dung hoa
này khá gần nơi lần trước Diệp thục dung bị ngã dẫn đến sảy thai, không biết
trong đó có gì mờ ám hay không.
Nàng dung hoa này chết đi, Diệp thục dung không hề lên tiếng, Hoàng hậu cũng
không tra xét gì, vậy nên việc này bị bỏ qua một bên.
Sắp vào hè, điện Trung Tỉnh bắt đầu cung cấp băng mát cho cung điện của vài phi
tần được sủng ái, số lượng ít nhiều không giống nhau.
Đào Ngọc các tuy không phải nơi được Đế vương chú ý nhất nhưng nô tài của điện
Trung Tỉnh không dám cắt xén thứ gì, băng cũng đưa đến đúng lúc, không hề chậm
trễ.
Tay nghề chế tác đồ ăn từ băng của Vân Tịch rất tuyệt, đầu tiên nàng bảo mấy
thái giám khỏe mạnh mài băng thật mịn, sau đó thêm các loại hoa quả vào trộn
lên, ăn giải nhiệt rất tốt.
Trang Lạc Yên bưng bát băng mài trên tay, cảm thấy vô cùng xấu hổ vì đã từng
coi thường người xưa, hồi nàng còn đi học đã từng nói với bạn bè về chuyện
xuyên không về thời cổ đại có thể làm đá bào để gây sự chú ý, đến nơi đây mới
biết, đá bào mà so với bát băng mài này thì chỉ là cặn bã.
Nằm trên ghế mềm ăn bát băng mài trộn hoa quả, hai cung nữ đứng hai bên quạt
mát, một cung nữ bóp chân, một cung nữ bóp vai, cuộc sống liệu có thể sa đọa
hơn nữa không? Đưa bát không cho Vân Tịch đứng bên cạnh, Trang Lạc Yên ngáp một
cái: “Ta ngủ trưa một lát, nếu có vị chủ tử ở cung nào tới chơi thì đánh thức
ta dậy nhé!”
“Vâng ạ.” Vân Tịch đưa tay đỡ Trang Lạc Yên, chủ tớ mới đi được mấy bước, đột
nhiên nghe bên ngoài có tiếng thái giám cao giọng nói.
“Truyền khẩu dụ của Hoàng thượng, tối nay Đào Ngọc các thắp đèn.”
Người trong Đào Ngọc các đều hỉ hả mừng rỡ, từ khi thời tiết trở nên nóng bức,
số lần Hoàng thượng lật thẻ bài liền giảm đi nhiều, hôm nay ngài tới Đào Ngọc
các, đương nhiên là chuyện đáng mừng.
Thưởng một món tiền cho thái giám truyền tin, Trang Lạc Yên nghĩ, thời tiết
nóng thế này mà tối nay còn phải ngủ chung, chắc chắn ngủ không ngon rồi. Vì
vậy nàng quả quyết, trưa nay nhất định phải bù giấc đã.
Mùa hè là mùa khiến các nữ tử của hậu cung vừa yêu vừa ghét, yêu vì mùa này
được mặc áo váy mỏng manh mềm mại tôn vóc người, ghét vì mùa hè ra nhiều mồ
hôi, nếu ở cạnh Hoàng thượng mà trên người có mùi bất thường thì thật không
hay. Vì vậy, một số người bèn xông hương cho quần áo rất đậm mùi, cả phòng ở
cũng chọn xông mùi hương đậm mội chút, hi vọng như vậy sẽ át đi mùi lạ, tránh
cho Đế vương không vui.
Phong Cẩn là đàn ông, thực ra không thích những lúc thời tiết oi bức thế này
còn phải vào một căn phòng sực nức mùi hương, có điều hậu cung xưa nay như vậy,
hắn lại kiệm lời, chỉ là, mỗi khi vào hè, số lần tới hậu cung của hắn giảm đi
một chút. Những người đã ở lâu trong cung đều biết đến mùa hè Hoàng đế không
thường tới đây, dần dần cũng quen đi.
Ngủ thẳng đến chạng vạng, Trang Lạc Yên mới đến ngồi bên cửa sổ, nhìn lên trời
chiều màu cam nóng rực, thầm nghĩ, nếu mình biến thành con gái nhà nông, lúc
này đừng nói đến chuyện dùng băng làm mát phòng ở, e là giờ này còn phải nai
lưng ra đồng kìa.
Ngay cả ở hiện đại, nông dân đều phải lao động rất vất vả, nói gì đến ở thời
đại này công cụ lao động còn lạc hậu, việc đồng áng sẽ còn nhọc nhằn đến đâu?
Nàng là người biết thỏa mãn, luôn cho rằng so với cuộc sống bôn ba vất vả ngoài
kia, cuộc sống nơi đây có cái ăn cái mặc lại được “hưởng thụ” đàn ông miễn phí
thích hợp với mình hơn.
“Bẩm chủ tử, đã chuẩn bị xong cả rồi, người nên đi tắm thôi ạ.” Vân Tịch khẽ
lên tiếng nhắc nhở.
Trang Lạc Yên gật đầu, đứng dậy đi vào phòng bên tắm rửa, loại thời tiết này,
không phi tần nào có can đảm nghênh đón Đế vương mà không tắm táp.
Chọn một chiếc váy dài chấm đất màu xanh lục nhạt không chiết eo, váy đã được
xông lá bạc hà, mùi rất nhạt nhưng lại khiến người ta cảm thấy mát mẻ dễ chịu,
ở đây, bạc hà chẳng khác gì cỏ dại, không ai để ý đến, Trang Lạc Yên rất thích
mùi của nó nên đã sai Vân Tịch và Thính Trúc lựa lúc không người thì hái một
ít, hiệu quả xông hương cũng không tệ.
Thấy cung nữ hầu hạ đang định bôi dầu lên tóc mình, Trang Lạc Yên vội ra hiệu
dừng lại, dùng dầu bôi tóc tuy sẽ giúp tóc trông bóng mượt nhưng mùa hè còn bôi
mấy thứ này lên đầu sẽ khiến người ta cảm thấy ngột ngạt, cứ để tự nhiên lại
tốt hơn.
Chải một kiểu tóc xuất vân đơn giản, chọn hai cây trâm cài đầu dùng trong mùa
hè cắm vào búi tóc, không trang điểm gì thêm ngoại trừ tô chút son môi mang vị
hoa quả, Trang Lạc Yên khoát tay: “Cứ thế là được.”
Thính Trúc nhìn chủ tử mình, tuy lúc này không phải là thời điểm xinh đẹp nhất
của người nhưng lại khiến người đối diện cảm thấy thoải mái dễ chịu vô cùng,
nhất là vào giữa mùa nóng bức, bộ dáng của chủ tử thật làm người ta cảm thấy
khoan khoái.
Trang Lạc Yên vất vả chuẩn bị không hề uổng phí, Hoàng đế vừa đến chỗ nàng, sắc
mặt liền nhẹ nhõm đi nhiều, hiển nhiên trang phục của nàng và bài trí trong các
khiến hắn thấy thư thái hơn.
Nói cho cùng, vị Hoàng đế này tuy khó nắm bắt nhưng vẫn còn dễ chiều hơn vị sếp
cũ – một kẻ e rằng kiếp sau có đầu thai thành thứ gì thì vẫn khiến người ta cảm
thấy Thượng đế thật nhân từ, Trang Lạc Yên nhận thấy áp lực của mình trong
“công việc” này không quá lớn.
Đêm nay Phong Cẩn ngủ rất ngon, không phải ngửi thứ mùi hương ngột ngạt, không
phải chạm vào mái tóc bóng nhẫy dầu, lại thêm mùi nhàn nhạt mát mẻ trên người
Chiêu tần khiến hắn rất thoải mái, ngủ một mạch tới tận lúc Cao Đức Trung quỳ
gọi mời hắn dậy.
Một đêm say giấc, tâm trạng Phong Cẩn ốt hơn nhiều, ngửi thấy mùi hương man mát
nhàn nhạt trong phòng, hắn liền mở miệng thưởng không ít đồ. Sau đó quyết định
phân vị cho Chiêu tần này. Dù sao đấy cũng là một nữ tử rất hợp ý hắn mà lại
yêu hắn say đắm, không nên cứ để nàng đứng ở một phân vị “tần” tòng tứ phẩm mãi
được.
“Bãi giá!”
phan_1
phan_2
phan_3
phan_4
phan_5
phan_6
phan_8
phan_9
phan_10
phan_11
phan_12
phan_13
phan_14
phan_15
phan_16
phan_17
phan_18
phan_19
phan_20
phan_21
phan_22
phan_23
phan_24
phan_25
phan_26
phan_27
phan_28
phan_29
phan_30
phan_31
phan_32
phan_33
phan_34
phan_35
phan_36
phan_37
phan_38
phan_39
phan_40
phan_41
phan_42
phan_43
phan_44
phan_45
phan_46
phan_47
phan_48
phan_49
phan_50
phan_51
phan_52
phan_53
phan_54
phan_55 end
phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK
TRANG CHỦ |
Truyện Teen |
Ngôn Tình |
Đam Mỹ |
Bách Hợp |
Mẹo Hay |
Trà Sữa |
Truyện Tranh |
Room Chat |
Ảnh Comment |
Gà Cảnh |
Hình Nền |
Thủ Thuật Facebook |
Facebook |
Tiện Ích |
Xổ Số |
Yahoo |
Gmail |
Dịch |
Tải Opera |
Đọc Báo |
Lưu địa chỉ wap để
tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian